Mặc dù cái kiểu "ta nghĩ" này tạm thời vẫn chưa gây ra rắc rối gì lớn cho Đỗ Diên.
Thế nhưng, người xưa có câu, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất!
Lúc này dưới chân núi Thái Miếu, Phạm Phùng đang quỳ trên phiến đá, hai đầu gối tê rần, toàn thân run rẩy. Hắn run không phải vì lạnh, mà là vì sợ.
Trước khi đến đây, hắn vẫn đinh ninh rằng có kẻ "làm tệ hơn" là Trương Mậu đứng ra chịu trận phía trước, bản thân dù sao cũng sẽ dễ thở hơn đôi chút.




